TIN HỌC ỨNG DỤNG 2 - K11
Bạn hãy đăng ký làm thành viên để có thể xem các thông tin trong lớp và viết bài trong diễn đàn.

Không những thế, sau khi đăng ký bạn sẽ nhận được sự hỗ trợ của diễn đàn nhiều hơn.
Change background image
TIN HỌC ỨNG DỤNG 2 - K11

Khoa CNTT - ĐH Công nghiệp Hà Nội


Go downMessage [Page 1 of 1]

© FMvi.vn

on 18/7/2010, 09:45

V.I.P


Độc giả của vozExpress có lẽ đa phần là những người trẻ, và có khả năng nắm bắt công nghệ khá tốt. Chúng ta có thể làm quen với một thiết bị mới một cách nhanh chóng, và chỉ sau một thời gian ngắn đã có thể sử dụng những chức năng cơ bản một cách thành thạo. Tuy nhiên đối với các bậc phụ huynh thì lại không như thế. Người lớn tuổi thường không có được sự nhạy cảm như vậy đối với vấn đề công nghệ, và mỗi lúc các bậc phụ huynh gặp khó khăn thì những người con cháu lập tức trở thành những…giáo viên, thợ sửa máy bất đắc dĩ!
Những giây phút như vậy có thể mang lại nhiều cảm xúc, vui buồn, thậm chí đôi khi cảm thấy hơi bực nữa. vozExpress xin biên tập lại bài viết của tác giả Philip Berne, trên trang web Slash Gear, về những phút giây khó quên ấy.
Chúc bạn đọc một ngày Chủ nhật (có bão) vui vẻ!


Trong bữa tối, bố tôi nhìn thẳng vào tôi và hỏi “Bố nghe nói Google sắp tung ra điện thoại do chính hãng sản xuất hả con?” Ngay lập tức tôi đã suy nghĩ, làm thế nào để cuộc nói chuyện này trở nên dễ dàng. Liệu tôi có phải giải thích rằng Google không chỉ tạo ra một hệ điều hành cho điện thoại, mà không lâu nữa họ sẽ cạnh tranh với Microsoft bằng một hệ điều hành cho máy tính? Sẽ là quá phức tạp!
“Bố ạ, thực ra họ đã làm về điện thoại từ mấy năm nay rồi. Con có vài chiếc điện thoại chạy hệ điều hành của Google, và chiếc mà Amanda đang dùng cũng thế”. Cô em gái tôi đang dùng chiếc điện thoại HTC Droid Eris.
Thậm chí tôi cũng không biết bố tôi đang dùng điện thoại của nhà mạng nào, vì khi mua máy ông không hề hỏi tôi nên mua loại nào. Khi Verizon gọi điện hỏi ông về việc kí tiếp hợp đồng điện thoại, ông nói với họ rằng ông rất hài lòng với chiếc điện thoại hiện tại, và không cần thay điện thoại khi kí thêm một hợp đồng sử dụng trong hai năm tới. Dù sao thì ông cũng sẽ không phải thay số điện thoại nữa!
Đợt trước thì ông muốn trang bị hệ thống Bluetooth cho chiếc xe của ông, nhưng rồi phát hiện ra là chiếc điện thoại của mình không hỗ trợ kết nối này. Tôi gần như không thể tin vào tai mình khi nghe câu chuyện này. Liệu trong 3 năm qua có chiếc điện thoại mới nào mà không hỗ trợ Bluetooth không? Nhưng sau vài phút cầm chiếc điện thoại của bố, tôi không chỉ tìm được menu Bluetooth, mà còn giúp ông tăng thời gian sử dụng pin bằng cách tắt Bluetooth đi. Đúng vậy, chiếc điện thoại của ông không những có Bluetooth, mà ông còn luôn bật kết nối này trong suốt 3 năm qua!

Công nghệ có một thứ “ngôn ngữ” riêng mà không phải ai cũng dễ dàng hiểu được. Thế hệ của tôi và những người trẻ hơn thì tiếp cận thứ “ngôn ngữ” này một cách dễ dàng. Tôi đã được sử dụng những chiếc máy tính đầu tiên từ hơn 20 năm trước, và tôi cũng không hề xa lạ gì với thứ “ngôn ngữ” này. Đối với tôi thì những công nghệ và thiết kế không có gì khó hiểu, nhưng với các bậc phụ huynh thì không.
Trong công nghệ thường có những sự liên tưởng, và một trong những từ tôi yêu thích là desktop (NV: desktop với hệ điều hành là màn hình ở ngoài cùng, nơi người dùng có thể lưu những dữ liệu, hoặc các shortcut tới phần mềm… nhưng nó cũng có nghĩa là mặt bàn). Tôi có thể tưởng tượng ra một cái “mặt bàn” ảo, nơi tôi có thể đặt những thư mục và tập tin, xung quanh là các ứng dụng mà tôi hay dùng. Nhưng đối với các vị phụ huynh, sự liên tưởng này chẳng có ý nghĩa gì. Chẳng có cái mặt bàn nào ở đây cả, chỉ có một cái màn hình mà thôi. Họ không thể hình dung được hình ảnh và sự liên tưởng này.
Nếu như tôi cố gắng lý giải liên tưởng về mặt bàn đối với bố tôi, hẳn ông sẽ rất bối rồi. Ông cũng không thể hình dung ra được việc máy tính lưu trữ dữ liệu ở đâu, và nghĩ rằng mình có thể đặt những tệp tin, chương trình hay shortcut ở bất cứ đâu. Đối với ông thì những thứ này chẳng có gì khác nhau. Tôi đã cố giải thích với ông về bộ nhớ và không gian lưu trữ, nhưng để làm được vậy tôi đã phải dùng sự liên tưởng tới bộ não. Trí nhớ ngắn hạn và dài hạn. Rất phức tạp!
Có thời gian, người ta nói với ông rằng một máy tính lưu trữ quá nhiều dữ liệu thì sẽ chạy chậm hơn. Điều đó khiến cho ông bối rối, vì ông không thể hình dung được ổ cứng 320GB của mình sẽ lưu trữ được bao nhiêu. Tôi đã cố giải thích cho ông. Nhưng cuối cùng tôi đã thất bại, khi ông không hiểu được tại sao một bức ảnh lại có thể chiếm dung lượng hơn là tập hợp toàn bộ những tác phầm của Shakespeare.

Có một hôm, tôi nhận được cuộc điện thoại của bố, hỏi về việc e-mail của ông không hoạt động được. Máy tính chạy quá chậm, và ông nghĩ rằng mình có quá nhiều email. Vậy nên ông đã xóa chúng đi.
“Bố xóa những e-mail ở trong “Hộp thư đến” ấy à?”
“Không, bố xóa cái e-mail đi. Cái biểu tượng có hình cái phong bì có tem ấy. Bố đã xóa nó đi.”
Tôi phải làm sao để giải thích cho ông đây? Ông đã xóa chương trình e-mail của mình đi. Vậy là tất cả những e-mail của ông cũng đã bị xóa? Tất nhiên là không, bởi vì nó được lưu trữ ở một server khác. Và ông không bao giờ phải lo về dung lượng lưu trữ cả. Sau khi tôi giải thích cho ông và gác máy, có vẻ như ông vẫn không hề hiểu mình vừa làm sai ở đâu, và làm thế nào để sửa. Tôi chắc rằng sẽ lại có lần ông gọi cho tôi vì lý do tương tự.

Bố tôi là một nha sĩ, còn mẹ tôi là một y tá tại bệnh viện. Cả hai đều được học hành tử tế, nhưng họ không thể nắm được những khái niệm công nghệ. Bố tôi từng hỏi tôi về việc nâng cấp những máy tính trong văn phòng của ông. Tôi gợi ý cho ông dùng máy Mac, bởi nó dễ sử dụng hơn, nhưng ông nói rằng các chương trình không tương thích. Nâng cấp máy tính thì họ cũng phải nâng cấp cả hệ điều hành nữa.
“Vậy văn phòng của bố dùng hệ điều hành gì?”
“Windows. Hệ điều hành từ năm 2000 ấy. Nhưng những máy tính mới bây giờ đều dùng Windows Vista. Bố phải làm sao bây giờ?”
“Con nghĩ bố nên nghỉ hưu sớm.”
Cuối cùng thì người ta bán cho ông những bộ máy tính mới, và toàn bộ nhân viên văn phòng phải được đào tạo lại. Chỉ trong vài năm nữa, những phần mềm họ vừa được đào tạo sẽ biến mất, và tất cả sẽ được thực hiện trên web. Dù sao thì lúc đó bố tôi cũng đã nghỉ hưu rồi.

Bệnh viện của mẹ tôi đào tạo các nhân viên khá kĩ về việc sử dụng các phần mềm. Mẹ tôi không biết cách bật và tắt máy tính, nhưng bà hoàn toàn có thể lập một phiếu khám sức khỏe, và thực hiện một bản báo cáo điện tử. Theo bà thì các bác sĩ còn có kĩ năng tệ hơn.
“Lúc nào họ cũng giả vờ là đang rất bận. Thực ra thì họ không biết sử dụng máy tính, nên họ nói là họ đang rất bận, và nhờ mẹ lập phiếu cho họ.”
“Nhưng như thế là sai luật mà. Thế mẹ làm sao?”
“Mẹ đành phải làm thôi, để bệnh nhân không phải chờ. Mẹ cũng nói với nhân viên kỹ thuật là những bác sĩ không hề biết sử dụng máy tính.”
Bà tỏ ra rất vui khi kể câu chuyện này. Bởi bà cảm thấy mình giỏi hơn người ta khi sử dụng máy tính.

Vài năm trước, tôi thanh lý bộ máy tính Gateway cũ của bố mẹ, và mua cho họ một chiếc iMac. Sau đó tôi đã loại kết nối dial-up ở nhà, và lắp một đường cáp tốc độ cao. Sau một tuần, hai ông bà học được cách gửi e-mail. Sau hai tuần, tôi phải nói chuyện với hai người vì mẹ tôi cứ liên tục chuyển tiếp cho tôi những e-mail vô nghĩa, còn bố tôi thì gửi những bức hình vui nhưng tục tới địa chỉ e-mail tại nơi làm việc của tôi. Tới giờ thì họ đã có thể lấy những bức ảnh từ máy ảnh, và gửi qua e-mail hoặc in ra. Họ vẫn đang học cách lưu ảnh lên Flickr và lưu trữ file trên mạng.

Khi bố tôi mới mua một chiếc laptop, ông mang tới nhà tôi.
“Con cho vào đây tất cả nhạc hay mà con có được không?”
Tôi có tới hàng ngàn bài hát, với dung lượng tới trên 100GB trong máy tính.
“Bố ạ, yêu cầu của bố cũng giống như bắt con đi vào thư viện, và tìm ra những quyển sách hay cho bố ấy.”
“Vậy cứ chuyển hết nhạc của con sang đây, rồi bố sẽ tự chọn.”
“Việc ấy sẽ rất lâu đấy, có thể là hết một đêm, và trong lúc ấy thì bố không thể dùng máy tính của bố được đâu.”
“Vậy thì cứ in ra một cái đĩa cho bố, rồi bố sẽ cầm về.”

Tôi vẫn không hiểu vì sao bố lại mua một chiếc MacBook Pro. Nhu cầu của ông chỉ là lướt web, kiểm tra e-mail và xem phim trên máy bay. Tôi đã khuyên ông mua một chiếc iPad. Có thể ông cần phải chuyển ảnh từ thẻ nhớ SD sang máy, nhưng dù sao vẫn có thiết bị mua ngoài để làm được việc đó. Và thế là tôi hỏi mẹ tôi.
“Mẹ tưởng con bảo mẹ mua một cái máy tính xách tay?” Không hề. Và tôi lại phải hỏi bố tôi vì sao ông mua một chiếc máy mạnh mẽ như vậy.
“À, thì bố tưởng cái iPad không làm được những việc bố cần. Đâu chỉ là chơi game và xem phim, bố cũng cần phải kiểm tra tài khoản ngân hàng của bố nữa. Đây là cho công việc. Thế nên bố nghĩ là mình cần mua một cái máy Pro.”
Tôi đưa cho họ xem chiếc iPad, và họ không hề ấn tượng chút nào. Sự thật là họ cảm thấy bối rối. Không hề có chuột, cũng không có desktop như những chiếc máy tính bình thường mà họ quen thuộc. Có quá nhiều biểu tượng trên màn hình, và mọi thứ trông thật lạ lẫm. Tôi đã nghĩ rằng iPad sẽ là một thiết bị đơn giản đối với họ, nhưng không phải vậy. Thực tế là sẽ có thêm nhiều điều mà họ cần học để sử dụng thiết bị này.
“Thế con nghĩ đúng ra bố mẹ nên mua cái này à?”
Tôi đã hình dung ra được việc mình liên tục nhận những cuộc gọi từ bố, hướng dẫn ông cách sử dụng, và tìm ra nguyên nhân khi ông làm sai việc gì đó.
“Không” – tôi nghĩ thầm – “thực ra con nghĩ mình sẽ nghỉ hưu sớm”.

Ký tên:
T *Take care of quality (Chăm lo cho chất lượng)
E *Eager for finding defect (Ham tìm lỗi)
S *Standardize software (Chuẩn hóa phần mềm)
T *Thought of logic (Tư duy lôgíc)
E *Enjoyable job (Nghề thú vị)
R *Raise of carefulness (Tăng thêm sự cẩn thận)
View user profile

Thích

Báo xấu [0]

Gửi một bình luận lên tường nhà TaiChat
Trả lời nhanh
on 18/7/2010, 16:49

Admin

Nhìu chữ quá

Ký tên:
Gemini Photo là nơi cung cấp gói dịch vụ chụp ảnh thời trang, chụp ảnh giá rẻ, chụp ảnh ngoài trời, chụp ảnh cưới,chụp ảnh bé yêu ... dành cho cộng đồng đặc biệt là giới trẻ

Add: 37/144 Ngô Gia Tự - Long Biên - Hà Nội
SĐT: 0166 623 5623
Map: tinyurl.com/map-geminiphoto
Báo giá: tinyurl.com/geminiphoto-baogia

Các bạn có thể coi thêm tại đây:
facebook.com/GeminiPhotoStudio
View user profile http://my.opera.com/anhlavip12a4/blog/

Thích

Báo xấu [0]

Gửi một bình luận lên tường nhà MinhTuan
Trả lời nhanh
on 18/7/2010, 20:06

V.I.P

cái này để nói là các cụ của chúng ta giờ đã cổ rùi mà ke ke

Ký tên:
T *Take care of quality (Chăm lo cho chất lượng)
E *Eager for finding defect (Ham tìm lỗi)
S *Standardize software (Chuẩn hóa phần mềm)
T *Thought of logic (Tư duy lôgíc)
E *Enjoyable job (Nghề thú vị)
R *Raise of carefulness (Tăng thêm sự cẩn thận)
View user profile

Thích

Báo xấu [0]

Gửi một bình luận lên tường nhà TaiChat
Trả lời nhanh

Thích

Báo xấu [0]

Gửi một bình luận lên tường nhà Sponsored content
Trả lời nhanh

Back to topMessage [Page 1 of 1]

  © FMvi.vn

« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Bài viết liên quan

    Quyền hạn của bạn:

    You cannot reply to topics in this forum